#G32258
ANH HAI EM TỰ SÁT
Hôm qua em xem một clip cậu bé người Trung quốc ở Thượng hải vì mâu thuẫn với người mẹ mà chạy vội ra xe trên cầu rồi gieo mình xuống thì em nhớ đến anh hai của em.
Anh hai của em là đồng tính, năm anh ấy 18t là cái tuổi đang thi đại học và nhạy cảm nhất. Anh ấy có bạn trai, hai người vừa là ny vừa bày vẽ nhau học. Lúc đầu mẹ em cứ nghĩ đó là bạn học sau đó vì một lần đột ngột vào phòng anh hai em mà bà thấy hai người đang ôm và thơm nhau. Lúc đó em 16t. Mẹ em đã nổi cáu lên. Khóc lóc mắng nhiếc chửi rủa anh hai em. Sau đó còn gọi cho phụ huynh của anh ny kia mà mắng vốn. Không nằm ngoài dự đoán thì hai người chia tay.
Ở cái tuổi 18, tình yêu đầu được xem là tất cả, anh bị ép chia tay ny. Còn hằng ngày ăn cơm còn bị mắng nhiếc rủa xả từ ba và mẹ, mỗi đêm anh không ngủ mà phòng điện bật sáng trưng, ba mẹ anh cứ nghĩ anh ngồi học bài nhưng không. Anh ngồi viết nhật ký... Anh càng ngày càng tiều tuỵ và xanh xao. Nhưng ba mẹ thì hằng ngày vẫn rủa xả anh bằng những từ ngữ thậm tệ nhất.
Ngày báo điểm đại học anh thi được 21 điểm. Nhưng ko đậu luật. Ba mẹ lại càng chửi mắng anh thêm nữa. So sánh anh với lũ súc sinh. Thế rồi, hôm ấy vẫn như mọi ngày, anh ăn cơm với nước mắt. Chiều hôm ấy anh dẫn em đi ăn gà rán, nói chuyện với em một hồi rồi tâm sự. Em cố gắng an ủi anh ấy, nhìn anh ấy nhẹ nhõm hơn thì em cũng yên tâm. Ai ngờ khi về nhà ba mẹ lại bảo rằng anh là đồ vô dụng ăn không ngồi rồi còn suốt ngày đi chơi, là đồ bê đê đáng kinh tởm.
Em vẫn nhớ như in cái ngày hôm ấy, anh chỉ nhẹ nhàng nói với ba mẹ : “Ba mẹ đừng ép con đừng ép con. Con không muốn sống”. Ba mẹ lại bảo : “Ừ cái đổ rác rưởi như mày ai chết đi cho đỡ, mày thích thì mày chết đi”.
Sáng hôm sau khi em đang ngủ, anh gọi em dậy, anh bảo là : “Dậy đi ăn sáng học hành đi, phải đậu đại học ba mẹ mới vui lòng”. Em ko nói gì mà ừ hử chui vào chăn ngủ tiếp, anh thơm lên má em rồi anh bảo : “Anh hai đi tắm biển cho khoẻ, Na ở nhà ngoan nghe chưa. Anh thương Na nhiều lắm”.
Và anh đi ko trở lại. Ko trở lại. Nhiều ngày sau mọi người tìm đc xác của anh. Ba mẹ khóc rống. Đến tận bây giờ đã 7 năm trôi qua ba mẹ vẫn còn ám ảnh. Trong cuốn nhật ký tay của anh, anh viết :
“Em thương anh nhiều lắm. Muốn ở bên cạnh anh. Ước gì anh ở đây”
Đó là những dòng anh giành cho người con trai anh yêu
“Súc sinh”, “Ghê tởm”, “Vô dụng”, “Ăn bám”, “Đáng khinh”
Đó là những từ cuối cùng còn ghi trong cuốn sổ của anh. Anh chỉ lặp đi lặp lại những từ ngữ mà ba mẹ anh đã rủa xả anh. Chỉ vậy thôi.
Người thiếu niên cao gầy với nụ cười tươi tắn, bàn tay ấm áp ko bao giờ còn trên cõi đời này nữa.
----
Anh đi rồi, về một cõi an nhiên
Nơi bình yên sẽ tạm thời ngự trị
Không khổ đau và không lời kì thị
Dấu chân mòn mang chút vị đau thương
Anh đi rồi, hồn liệu có vấn vương
Khi tình yêu trăm đường đều tắt lối
Nửa cuộc đời anh trở thành con rối
Nửa còn thừa thành kẻ vội ra đi
Một mũi tên đi cúp bắt trốn tìm
Lao thẳng thừng vào trái tim thổn thức
Khi người ta chưa kịp thời qua mức
Đã ghim vào vô cực của gian truân

