#G36996
"Anh này, anh dự định bao giờ sẽ cưới vợ..." - Một câu hỏi vu vơ mà tôi bất giác gõ lên bàn phím.
Tôi, một thằng trai 23 tuổi hậu đậu, yếu ớt và tâm lý có vấn đề, theo như anh hay gọi là "hâm dở ngốc" chỉ vì lý do tôi luôn để sự hiện diện của những chú mèo qua những vết cào cắn in hằn trên tay. Một đứa luôn có những vết thương trên người...
Tôi biết đến anh qua lời gợi ý kết bạn trên facebook. Lúc đó anh chỉ có những dòng status buồn, tất cả đều nói về cảm xúc của anh đối với một người. Cả hai nhắn tin qua lại và rồi hẹn gặp nhau. Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên gặp, anh bí mật đến chỗ tôi làm để tìm tôi là ai. Tôi yêu anh, vì anh là lý do, tôi chấp nhận việc rằng anh và tôi sẽ dừng lại giữa quãng đường. Anh sẽ kết hôn cùng một người con gái, làm tròn trách nhiệm của một người con trai trong gia đình ở giữa phố Hà Nội này. Anh đã 27, mọi việc bắt đầu theo những gì anh mong muốn: một nhà chung cư, công việc ổn định, hình mẫu mà bao người khao khát... Nick facebook của anh cũng là nick ảo, một mình anh sống cho hai cuộc đời, một dành cho gia đình và một dành cho chính bản thân anh... Anh và tôi đều mơ mộng, những mơ ước thật đẹp mà tôi và anh cùng vẽ ra. Nhưng rồi giấc mơ nào cũng sẽ tàn... Ngày này, anh đã có vấn đề về sức khỏe, ba mẹ anh lo lắng, tôi cũng vậy. Ngoài nick facebook ảo này, tôi chẳng có gì có thể liên lạc với anh... Anh nói, mẹ muốn anh lập gia đình, ba mẹ anh già hết rồi, anh không tự lo được cho bản thân thì ba mẹ anh không an tâm.. Anh không đủ dũng khí, để khước từ như mọi khi, anh không đủ lý lẽ để thuyết phục bản thân.
Ừ! cũng đã đến lúc để anh ra đi, làm tròn nghĩa vụ, để báo hiếu ba mẹ, để có một cuộc sống mà anh mơ ước rồi. Ba mẹ đã vất vả cả đời vì anh rồi, anh không đủ can đảm nhìn họ phải buồn rầu. Tôi biết, tôi cũng ngập ngừng gõ lên dòng "anh tìm hiểu cô gái nào đi thôi" nhưng trong lòng tôi bắt đầu gợn sóng.. Anh bắt đầu xin lỗi tôi, anh cũng cảm ơn tôi vì thời gian đã qua, tôi không thể nào tỏ ra buồn rầu vì tâm trạng anh đang thật tệ, tôi phải vui lên để kéo anh theo. Vì anh còn cả một quãng đường dài mà tôi không thể cùng anh sẻ chia nữa. Tôi đã thôi không còn gào thét như ngày xưa, tôi lẳng lặng quấn mình vào chiếc chăn cũ, cố nhắm mắt lại và ngủ. Chiếc gối ướt đẫm cùng những cơn nhói khiến tôi cong mình lại. Tại sao tôi lại buồn vì anh sẽ có cuộc sống tốt hơn? Tôi không dám ngủ, tôi sợ những cơn ác mộng - những cơn ác mộng đó vẫn theo tôi vào tận trong cả những giấc ngủ, nơi mà tôi chẳng thể nào tự thoát ra được... Chỉ có những lần anh ru tôi ngủ, tôi mới có thể ngủ yên giấc trong vòng tay anh...
Anh đang rối lòng, tôi đau thắt. Cũng đành thôi, tình yêu của tôi, tình yêu của anh sẽ chẳng bao giờ được chấp nhận. Tôi quyết định rời xa anh, tôi sẽ không là nỗi phiền muộn của anh, vì cuộc sống anh đã quá đủ điều để anh lo âu rồi...
Gửi anh...
LMH à, em biết anh sẽ đọc được những dòng này. Em vẫn trông mong vào một ngày anh làm đám cưới, em là phù rể. Em sẽ được đứng gần anh nhất, để có thể tận mắt em chứng kiến được người em yêu hơn cả bản thân mình có được hạnh phúc mới. Và rồi em sẽ rời đi, em sẽ xóa hết tất cả.
Nhưng em xin lỗi, em không đủ can đảm để làm điều đó. Cảm ơn anh đã dìu em bước đi một đoạn đường, dù em đã gục ngã trong quá khứ. Em đã có 1 quãng thời gian thật đẹp mà không phải ai cũng có, dù rằng giờ đây em đang chìm trong đáy cùng của sự tuyệt vọng, và dù rằng em đã rất cố gắng, nhưng em không thể đứng lên được nữa, anh à...Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, em hy vọng người đó là anh. Anh phải tiếp tục kiên trì bước về trước, kiên trì hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn mà em không thể nào cho anh được, nhé người mà em yêu duy nhất. Anh đừng có những suy nghĩ vớ vẩn nữa, anh không sai gì hết, anh cũng có quyền yêu thương. Vậy nên, em mong anh, hãy vì bản thân mình... Những cơn đau trong em càng lớn, em không nghĩ mình sẽ sống lâu hơn được. Nhưng...
Nếu có cơ hội, em vẫn mong được yêu anh thêm 1 lần nữa. Nếu có kiếp sau, em vẫn nguyện yêu anh bằng cả tấm lòng em như bây giờ. Nhưng anh ơi, em chưa bao giờ muốn mình sống thêm 1 kiếp nữa.
Tất cả những tháng năm quá khứ ấy, em thật lòng xin lỗi...
Em mừng cho anh...
Hà Nội, 03.20. Ngày một người đánh rơi yêu thương, ngày một người là ký ức...
-------------------------
Để đến được quyết định ở hiện tại, cũng là một hành trình dài của nhiều yêu thương trước đó. Anh tin với những gì em đã suy nghĩ cho đến hiện tại, đủ khiến em an lòng.

