#G38862
Tôi gặp lại anh dưới cơn mưa mùa hạ ở quán cafe quen thuộc. Anh vẫn như vậy, chỉ khác là bây giờ tôi và anh không còn chung phương hướng nữa.Anh hay nhắc về những chuyện xưa, về những buổi chiều hai đứa rong ruổi trên những tuyến đường đông đúc người qua lại, hay những buổi ngắm bình minh đẹp đến nao lòng.Anh ngỏ lời muốn quay lại, tôi chỉ biết lắc đầu rồi cười.
Anh im lặng hồi lâu rồi lại hỏi tôi:"Có phải anh P đã tỏ tình với em không?
- Đúng rồi. Anh P tốt lắm lúc nào cũng quan tâm đến em.
• Em còn yêu anh mà đúng không? Sao em không tha thứ cho anh.
- Mình chia tay cũng khá lâu rồi anh nhỉ?
• Em không sợ đến với anh P cuộc sống em sẽ vất vả hơn sao. Anh có thể cho em nhiều thứ hơn anh P mà.
- Nếu quay về tuổi 20 chắc em sẽ bị lời nói của anh lung lay. Nhưng giờ em đã 28 rồi, em chỉ cần một tình yêu bình dị thôi.Bên anh P vất vả thật nhưng anh ấy không bao giờ làm tổn thương em, anh ấy có thể nhường áo mưa cho em không bị ướt trong khi người anh ấy đã run run.
- Em không sợ yêu một chàng trai nghèo, em chỉ sợ cùng nhau vượt qua biết bao nhiêu sóng gió khi đến được thành công thì họ lại bỏ rơi em giống như anh vậy!
Anh im lặng, tôi cũng im lặng. Ngoài trời mưa đã giảm. Tôi vội tạm biệt anh vì có một chàng trai to con mặc áo mưa đợi tôi ngoài cửa.
Con người ta thường nuối tiếc những chuyện đã qua, những người mình đã mình đã bỏ lỡ. Rồi muốn níu kéo lại nhưng họ lại quên rằng chiếc gương bị vỡ thì chẳng bao giờ lành lặnh lại như lúc ban đầu.
---------------------------------------------
Mình nghĩ rằng những dòng tâm trạng này sẽ chạm đến cảm xúc của nhiều người, chạm đến những mối tình không bao giờ quên. Nếu có cùng những câu chuyện như vậy thì đừng quên comment bên dưới được lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn nha!
-3T-

