#G41831
"Yêu sếp sẽ có cảm giác gì?
Trước khi bắt đầu mối quan hệ đã rất áp lực rồi. Mình đã từng rơi vào hoàn cảnh như thế. Sếp mình và mình làm chung một công ty. Hàng ngày gặp nhau, trò chuyện, thảo luận và ... cãi vã.
Lần đầu tiên gặp anh ấy. Mình đã bị hớp hồn vì vẻ đẹp trai đó. Mình mới vào công ty, chưa có chỗ đứng trong khi anh ấy đã là sếp của rất nhiều người. Đã vậy còn giỏi và rất đẹp trai nữa, ""anh ấy sẽ chẳng thích một người thấp kém như mình đâu"", mình đã từng nghĩ như vậy.
Sau này khi làm việc chung, nhận ra anh không chỉ đẹp trai, giỏi gang mà còn là người rất ấm áp nữa. Nhờ vào đó mà mình có thêm cơ sở để khẳng định suy nghĩ ở trên là đúng.
Mọi chuyện cứ vậy mà trôi đi cho đến một ngày, mình cảm thấy ánh nhìn của anh có phần lạ lẫm, khác với anh thường ngày. Linh cảm mách mình về điều gì đó mơ hồ, sau này nghĩ lại mới nhận ra, chứ lúc đó thấy lạ thì cũng sẽ gạt đi ngay vì suy nghĩ ""họ sẽ chẳng bao giờ thích mình đâu"" đã ăn sâu vào trong tiềm thức của mình.
Càng ngày ánh mắt anh nhìn sâu, gần và lâu hơn. Những lúc ăn trưa, không biết vô tình hay cố ý mà người ngồi bên cạnh mình là anh. Không bên trái thì bên phải. Không đằng trước thì đằng sau. Chính vì điều này mà suốt một thời gian đó mình luôn suy tư về một câu hỏi. Vô tình hay hữu ý? Nếu bạn đã từng hỏi câu này trong con đường tình duyên của mình, chắc chắn bạn đã từng là kẻ đơn phương.
Đúng! Mình đơn phương người ta. Nếu hỏi vì sao chúng ta đơn phương thì có nhiều lý do lắm. Người ta đẹp và tài năng, người ta ấm áp và tinh tế. Có thể là do họ giàu có, ổn định và thương mình. Hay một lý do phổ biến nữa là... vì mình không thể nói.
Trong công việc, mình là người hay lo xa. Tình yêu với mình cũng thế. Chọn không nói ra tình cảm của mình vì nếu may mắn được người ta chấp nhận thì sau này chia tay thì phải làm gì đây. Mình là một người dẫn dắt một tập thể, anh ấy cũng vậy, gặp nhau mỗi ngày là chuyện không thể tránh. Buông tay rời đi cũng là chuyện không thể làm. Công việc này từ lâu đã trở thành đứa con tinh thần của mình và chắc chắn anh cũng nghĩ như thế. Việc yêu đương sẽ làm ảnh hưởng không chỉ đến cá nhân mình hay anh. Mà có lẽ, nó tác động đến cả công ty.
Hơn nữa, anh rất giỏi và có đủ yếu tố để gặp một người hoàn hảo hơn mình, vì vậy, mình chọn im lặng và lãng quên tình cảm này.
Nhưng...chuyện gì đến cũng sẽ đến. Nhân viên công ty mình phải dọn đến cơ quan làm việc. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Không biết ai đưa đẩy thế nào mà mình và anh cùng ở chung một phòng. Đêm đầu tiên, mình đã rất háo hức. Những suy nghĩ mình từng vạch ra, giờ tan đi đâu hết. Anh nằm cạnh mình và mình ở ngay sát bên anh. Đêm đó, tụi mình tâm sự về chuyện công ty, người này người kia, có cả chuyện công việc riêng của anh và mình. Mình hỏi nhiều lắm, y hết một đứa trẻ. Dù hỏi vẫn vơ và liên tục nhưng ở đâu đó trong đầu mình, một chuyến chu du đến một miền cổ tích đã được chuẩn bị và thấp thoáng bóng hình trong đó. Lúc 4h sáng, chuyến tàu mộng mơ đó đã cập bến hiện thực. Và...tụi mình đã hôn nhau.
Ban ngày tụi mình là sếp và nhân viên. Ban đêm tụi mình là tình nhân của nhau. Bước qua đêm thứ hai, tụi mình đã là.m tìn.h. Trong lúc hai c.ơ thể cuộ.n vào nhau, gấp gáp và hồ hởi. Anh nói yêu mình. Mình nghe vậy hạnh phúc lắm. Đáp lời anh bằng một nụ hôn và nói "em cũng yêu anh".
Mọi thứ xong xuôi, anh quay sang nhìn mình và nói "Anh xin lỗi" - thì ra...anh cũng có suy nghĩ giống mình, anh không có ý định lâu dài với một người như mình. Việc tiếp xúc thân thể với mình chỉ vì một lý do duy nhất "em dễ thương quá" và xem đây là chuyện bình thường, "giải toả sin.h l.ý thôi mà". Sau â.n á.i, anh nói với mình rằng hãy quên hết đi những gì anh vừa nói, nghe có tàn nhẫn lắm không? Trong một lần khác, anh nói "anh muốn làm cho em nhiều điều lắm nhưng mà...'' Câu nói bỏ lỡ đó cũng giống như cuộc tình của mình anh nhỉ?
Mình đã chấp nhận việc có mối quan hệ mập mờ, không rõ ràng với anh. Chấp nhận làm người tình đứng trong bóng tối để chờ anh đến. Lúc nào cũng được. Vì được như thế là tốt lắm rồi. Nhưng, dần dần những ngày sau, mình có cảm giác anh đang xa cách với mình. Có phải khi có được thứ người ta muốn thì họ sẽ rời bỏ mình giống như một món đồ cũ kỹ và nhàm chán không?
Sống trong bóng tối, cộng thêm hoài nghi và chờ đợi. Đã từng nguyện hết lòng vì họ. Sống cho cuộc đời của họ nhưng tình cảm này không có gì ràng buộc và mình không có tư cách. Đa.u khổ đâu chừng được 1 tuần. Mình chọn im lặng và biến mất khỏi danh sách người tình bí mật của anh. Để làm được điều đó, mình đã quyết tâm rất nhiều. Biết là khó, nhưng mà làm được!
Có rất nhiều lý do để ta chọn cách lãng tránh thay vì đối mặt. Có lẽ vì bạn SỢ. Sợ mất đi những thứ đang có, sợ làm người khác tổn thương, sợ trở nên xấu xí trước mặt một ai đó... Nhưng suy đến cùng, việc không rõ ràng này sẽ khiến bạn gặp rắc rối mà thôi. Sớm hay muộn thì bạn cũng phải đưa ra quyết định. Chờ đợi chỉ làm vấn đề càng lớn và khó giải quyết. Có hai thứ nhất quyết phải rõ ràng, thứ nhất là tiền, thứ hai là tình cảm. Không thể có hạnh phúc trong mối quan hệ mập mờ được. Ngay từ đầu hãy thẳng thắn và đối mặt. Hãy hỏi họ "chúng ta là gì của nhau?" Giống như trường hợp của mình, người bị tổn thương nhiều nhất là...mình.
Hiện tại, mình và sếp vẫn làm việc chung với nhau. Giống như cái ly bể, tuy được hàn gắn nhưng vẫn không thể xoá đi vết hằn. Rất khó để hai đứa mình trở nên ngây thơ như lúc đầu.''
---------------------
Dear cậu,
Cậu đúng là một chàng trai mạnh mẽ, cậu dám yêu - dám lao vào dù biết trước kết quả sẽ là ''tổn thương'' và điều quan trọng là khi mọi chuyện đã vỡ đôi thì cậu dám dũng cảm đối mặt và chấp nhận. Thôi, gặp nhau là duyên - yêu nhau không thành thì hãy cứ là Nhân viên và Sếp, đừng tự ti về bản thân nữa nhé!
Thương yêu,
#Too

