#G39351

 


"Trả lại anh những tháng ngày xưa cũ, vui lên đi anh. Ngày mai anh làm chú rể rồi mà...

Ngày hôm nay em đi sắm đồ, cũng chẳng biết mặc đồ gì để đi dự đám cưới của anh nữa. Nhớ hồi trước tụi mình còn là của nhau, em từng thủ thỉ rằng “Sau này tụi mình mặc vest rồi chụp một bộ ảnh và đeo nhẫn cho nhau để coi như đã cưới nhau rồi!”. Nhưng bây giờ tiếc thật, chỉ một mình anh mặc còn em thì lại không!

Tuần trước anh ghé đưa thiệp mời, lòng em vụn vỡ. Chẳng biết phải bộc lộ cảm xúc như thế nào nữa. Đúng là em không đủ sức để đấu tranh mà giữ anh lại. Tấm thiệp vẫn còn nằm trên kệ sách, phòng bì đỏ nhuộm nỗi buồn lòng em. Điều cuối cùng em vẫn phải làm là mỉm cười chúc phúc!

Anh còn nhớ không? Chúng mình đã cùng trải qua những kỷ niệm buồn có vui có. Cả hai chẳng còn nổi trong người 200.000 mà vẫn dám đèo nhau lượn vòng Sài Gòn trên chiếc xe tàn, ấy vậy mà vui. Không dám đi đến những hàng quán đắt đỏ, cứ lụi vào những quán ăn vặt vỉa hè, kêu một dĩa cá viên chiên và 2 ly nước mía mà luyên thuyên đủ chuyện trên đời... Tất cả đều vẫn vẹn nguyên nhưng chúng mình đã cũ.

À còn nữa, gửi đến vợ sắp cưới của anh vài điều. Tôi đã lặng lẽ buông tay anh ấy rồi nên chỉ mong hai người được hạnh phúc. Anh ấy là một người đàn ông rất tốt nên cô gái hãy trân trọng nhé. Nếu tôi biết cô làm anh ấy buồn thì tôi sẽ giận cô lắm. Ngày mai mặc váy cưới thì phải hạnh phúc nhé. Hãy thay tôi yêu anh ấy nhé. Tôi tin tưởng cô đấy!

Mà anh ơi, cho em buồn nốt hôm nay thôi. Rồi ngày mai em sẽ tươi tắn trở lại. Ước gì được ôm anh lần cuối, ước gì được hôn anh lần cuối. Phòng trọ tụi mình từng ở với nhau, hôm nay hiu quạnh đến lạ...

Chúc anh hạnh phúc!

Ngày mai anh làm chú rể, em sẽ đến với danh nghĩa là khách mời...”

Bài đăng phổ biến