#G39373
"Hai
con người, hai số phận cùng vì yêu Đà Lạt mà gặp nhau, mà va
vào để quấn lấy nhau.
Ngày
ngày, em vẫn thức dậy thật sớm, em pha trà, anh một ly to, em
một ly nhỏ, anh thích ăn sáng với xíu mại nè, em làm một phần
thật nhiều cho anh.
Em
dọn dẹp, anh kén ăn quá, còn nguyên bữa sáng, nhờ anh mà Milu
càng ngày càng béo.
Bóng
đèn trong phòng sấy bị hư hai ngày, anh chưa sửa nữa, em đã tự
sửa đấy, anh thấy em giỏi không, chẳng nhờ gì được anh cả, hư
quá đi.
Người
giao hàng đến rồi, hoa quả khô đã về, anh thích ăn lắm đúng
không, một phần làm bánh nhé, một phần dành cho anh. Dạo này
khách hàng rất thích bánh của em. Anh ăn không, em sẽ làm một ít
chừa anh nhé. Thương lắm mới chừa cho đấy!
Mẹ
anh mới gọi cho em, bác ấy bảo em đừng ở Đà Lạt nữa, về lại
Sài Gòn đi. Em không có bố mẹ, em xem bác ấy là mẹ luôn anh nhé.
Anh đừng lo, em sẽ chăm bác ấy y xì chăm anh luôn, thương cả hai luôn,
thương anh nhiều hơn một chút.
Em
nấu xong cơm chiều, anh vẫn không chịu về ăn cùng em, chờ hơi
bị lâu rồi đấy nhá, em chiều anh quá rồi. Thôi, em ăn cơm
trước nhé anh. Milu có vẻ rất thích cơm hôm nay, nó lại béo lên
một chút rồi.
Tại
sao, tại sao anh lại rời xa em?
Em
không dám rời bỏ căn nhà này, em sợ, em sợ phải quên đi tiếng
cười của anh, em sợ bỏ lại những kỷ niệm của hai đứa, em sợ
phải nhìn thấy sự cô đơn của bản thân. Em sợ, em sợ phải chấp
nhận sự thật, em đã mất anh, anh ơi.
Thế
giới có hàng tỷ người, tại sao em không thể ích kỷ giữ anh ở
lại. Tại sao không phải là họ, những người gây tai nạn cho anh
thế chỗ cho anh.
Em
xin lỗi anh, em phải rời Đà Lạt, em cần phải chăm bác gái, em sẽ
thay anh làm trọn chữ hiếu. Hãy xem như đây là em sống thay phần
anh, anh nhé!
Em
thật sự rất thương anh.
Anh
ơi, anh có nghe em nói không.
Em
rất muốn được cùng anh đi ngắm hoa, cùng anh nghe thông reo, ngắm
hoàng hôn như ngày xưa.
Em
thương anh nhiều hơn những gì em có thể nói ra”
