#G42391

 #G42391

Nếu người bạn yêu nhất lại đột ngột ra đi, bạn sẽ làm như thế?
Chuyện là sau một thời gian mình học tiếng Trung thì mình đã gặp được tình yêu của đời mình. Anh ấy là con của cô dạy mình. Đôi khi mình cảm thấy mình thật sự rất may mắn. Cô và chú thì đều khá dễ thương, họ đều không phản đối chuyện tụi mình quen nhau, sau giờ học kết thúc thì họ còn hay mời mình lại ăn cơm nữa. Còn về anh ấy thì ảnh rất tốt bụng, lại cực kì ôn nhu nữa. Mỗi lần bọn mình cãi nhau thì người luôn nhường nhịn là ảnh. Bên cạnh ảnh mình cứ luôn muốn trở thành một đứa trẻ không bao giờ lớn lên để luôn được bảo bọc vậy. Nhưng mà bản thân mình lại không biết quý trọng điều đó, đến khi mất đi rồi chỉ biết hối hận. Bọn mình đã có với nhau rất nhiều, rất rất nhiều lời hứa, những địa điểm sẽ đi cùng nhau khi hết giãn cách. Nhưng mà giờ đây tất cả những thứ ấy chỉ còn là kỉ niệm. Thật ra từ lúc bắt đầu bước vô hè, mình không có quá nhiều thời gian để nhắn tin hay điện thoại cho ảnh vì bản thân mình năm nay là một học sinh cuối cấp, bận học rất nhiều thứ, thời gian ăn và ngủ đôi khi là không có chứ đừng nói gì là đến thời gian cho những việc khác, chính vì điều này mà mình rất trách bản thân của mình. Còn ảnh thì ảnh rất thông cảm cho mình, không hề trách mình lời nào. Đôi khi ảnh nhắn tin mình chỉ có thể xem nhưng không thể rep lại thế nhưng ảnh không hề trách mình 1 câu nào hết. Ảnh còn nói “em hãy cố gắng học đi, chuyện khác có anh đây rồi” , nghĩ tới đây mình cảm thấy bản thân mình như đã tìm đúng một người hết lòng yêu thương mình vậy, nhưng duyên phận thật nghiệt ngã. Vào đêm xảy ra tai nạn cũng như mọi hôm, mình phải học tới 21h và sau đó là đọc sách tới tầm 22h hoặc 23h. Hôm đó mình cảm thấy rất lạ vì ảnh ngủ rất sớm nên tầm 22h là sẽ gửi tin nhắn cho mình bảo anh ấy đi ngủ sau đó là sẽ chúc mình ngủ ngon, thế nhưng đêm đó lại không có tin nhắn nào hết. Sáng hôm sau cô gọi điện cho mình vào 7h là lúc mình chuẩn bị vô học online , mình cũng khá thắc mắc là sao cô gọi đt cho mình vì trước đây cô chưa từng làm như thế và còn gọi đt vào khoảng tg sớm như thế. Lúc mình bắt máy lên, đầu dây bên kia cô nói với giọng nói yếu ớt và vừa khóc vừa nói rằng: “con ơi, ….(mình xin phép không nói tên ảnh) mất rồi” lúc mình nghe tới đây mình bắt đầu choáng ván phía trước mắt mình như tối sầm lại. Bình thường trong lớp mình là đứa rất năng động và hay phát biểu nhưng trong ngay hôm đó mình ko tài nào tập trung vô bài học và nước mắt cứ tuôn rơi thành từng dòng. Mình cảm thấy trách bản thân mình lắm, thật sự rất trách bản thân mình. Mình là người thật sự rất vô tâm, hằng ngày ảnh nhắn tin cho mình rất nhiều nhưng mình lại không thể nhắn lại cho ảnh quá 3 tin nhắn. Ngay cả giây phút ảnh ra đi mình chẳng thể ở bên cạnh nói lời từ biệt hay làm bất cứ điều gì cho ảnh nữa. Sau khi mình lấy lại được chút tinh thần mình đã gọi cô. Vì lúc đó mình đã rất hoảng hốt nên đã cúp máy ngang của cô nên mình đt lại cho cô ấy. Sau bất máy thì cổ lại là người đầu tiên lên tiếng. Mình xin phép không kể cuộc hội thoại vì nó rất dài, đại khái trong cuộc hội thoại đó mình và cô đã an ủi lẫn nhau nhưng giữa chừng thì mình đã bật khóc, thấy mình khóc thì cổ nói “con đừng khóc, nếu nó biết con khóc, nó sẽ la con đấy”. Nghe câu này mà lòng mình như muốn thắt lại. Mình đã xin cô liệu mình có thể gọi cô là mẹ không thì cô đã đồng ý. Còn cổ đọc cho mình cuốn nhật kí của ảnh, trong đó đều là những sở thích và những chú ý để chăm sóc mình của ảnh. Nghe cô đọc, nước mắt của mình như hoàn toàn mất kiểm soát, cứ tuôn rơi mãi mà không thể dừng. Mình thật sự rất nhớ anh ấy. Cứ nghĩ tới sau này mình không thể nghe thấy giọng nói ấm áp ấy, không thể thấy được bóng dáng quen thuộc ấy , trước mắt mình cứ như hoàn toàn mất phương hướng vậy. Đúng là trước khi nắm lấy anh em không biết cuộc đời em đã từng tươi đẹp đến thế, sau khi buông đôi bàn tay ấy thì em mới nhận ra cuộc sống của em không có anh thì rất hiu quạnh vậy. Mình đã từng rất muốn đi theo để tìm anh ấy, nhưng cả hai lần mình đều thất bại cứ như anh ấy ở bên để bảo vệ mình khỏi cái chết vậy. Mình với ảnh đã từng hứa nếu 1 trong 2 ra đi thì người còn lại phải sống thật tốt và sống thay cho cả phần của người kia, lúc đó mình cứ nghĩ sẽ không xảy ra nhưng số phận thật là trêu ngươi mà. Anh à, em thật sự rất rất nhớ anh, nếu được chọn thì em tình nguyện chọn chết thay anh. Ở bên đấy anh phải sống thật tốt đó, anh yên tâm, em sẽ không thất hứa đâu, em sẽ sống thật tốt sống thay cho cả phần của anh, cả đời này em sẽ chỉ mãi yêu mỗi mình anh thôi. Em sẽ cố gắng trưởng thành và mạnh mẽ giống anh để thay anh lo cho bác trai và bác gái và giúp anh hoàn thành những tâm nguyện mà anh chưa thể hoàn thành. Em ước gì kiếp sau hay kiếp sau nữa và mãi mãi về sau sẽ luôn được làm người yêu của anh, nếu gặp lại em hứa sẽ nổ lực nhiều hơn để viết tiếp câu chuyện tình yêu đang dở dang của hai đứa mình!!


----------
Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió. Chẳng ai sáng mãi, tắt đi rồi cũng như bầu trời mất đi một ngôi sao. Nếu có kiếp sau chỉ mong một lần được gặp lại để thực hiện lời thề năm xưa, cùng bên nhau hết một kiếp người.
<Dev>

Bài đăng phổ biến